Hà Giang · 16 → 18/10/2026
Ba ngày ôm cua Hà Giang
- Số ngày
- 3 ngày 2 đêm
- Quãng đường
- 390 km
- Đi cùng
- Vy, Nam, Khoa
- Máy ảnh
- Fujifilm X-M5
Ba ngày chạy vòng cung Hà Giang vào cuối tháng Mười, đúng lúc tam giác mạch chưa nở rộ và khách du lịch thì đã về gần hết. Hoá ra đó lại là thời điểm đẹp nhất: đường vắng, sương dày, và mỗi khúc cua đều chỉ có tiếng gió.
Ngày 1 · 16/10 · Sáng sớm
Buổi sáng không nhìn thấy gì cả
Dốc Bắc Sum
Tụi mình rời thành phố Hà Giang lúc năm rưỡi sáng, nghĩ là sẽ kịp đón bình minh trên dốc Bắc Sum. Lên tới nơi thì sương đặc đến mức nhìn không thấy cái xe đi trước.
Khoa tấp vào lề, tắt máy, rồi bảo cả bọn cứ ngồi im mười lăm phút. Không ai chụp được tấm nào ra hồn. Nhưng mười lăm phút đó là đoạn mình nhớ nhất của cả chuyến đi.
Có những cảnh đẹp mà máy ảnh không lấy được, chỉ có ngồi im mới thấy.
Dốc Bắc Sum, 6h10 sáng - sương chưa tan Ngày 1 · 16/10 · Chiều
Đến nơi thì trời quang, đúng lúc không ai còn muốn chụp nữa
Cổng trời Quản Bạ
Buổi chiều sương tan hết. Đứng trên cổng trời nhìn xuống thung lũng, thấy rõ từng mái nhà, từng thửa ruộng. Đẹp thật, nhưng không còn cái cảm giác của buổi sáng.
Thung lũng Quản Bạ nhìn từ cổng trời Ngày 2 · 17/10 · Cả ngày
Con đường mà ai cũng kể, và vẫn đáng nghe thêm một lần
Mã Pí Lèng
Đoạn Đồng Văn đi Mèo Vạc dài chừng hai mươi cây số, tụi mình đi mất gần ba tiếng vì cứ vài trăm mét lại dừng.
Sông Nho Quế ở dưới xanh một màu không giống bất cứ dòng sông nào mình từng thấy. Vy bảo nhìn như ai đó đổ mực vào khe núi. Nam thì không nói gì, đứng nhìn chừng mười phút rồi quay lại xe.
Buổi chiều tụi mình xuống thuyền đi hẻm Tu Sản. Nắng tắt sớm sau vách đá, và cả khúc sông chuyển sang màu chì trong đúng một phút.
Nhìn như ai đó đổ mực vào khe núi.
Vách Mã Pí Lèng nhìn từ mỏm đá bên đường Sông Nho Quế, khúc trên hẻm Tu Sản Đường về Mèo Vạc lúc bốn giờ chiều Ngày 3 · 18/10 · 8 giờ sáng
Sáng cuối cùng, cà phê trong cái quán mái ngói
Phố cổ Đồng Văn
Ngày cuối không đi đâu xa. Cả bọn ngủ dậy muộn, ra chợ ăn bát phở ngô, rồi ngồi lì ở cái quán cà phê trong khu phố cổ đến gần trưa.
Quán không có tên, chỉ có một cái biển gỗ và bốn cái bàn thấp. Bà chủ pha cà phê bằng phin, chậm kinh khủng, và không ai trong bọn thấy phiền.
Phố cổ Đồng Văn buổi sáng Cái quán không tên Phở ngô, món mình nhớ lâu nhất Đường ra khỏi thị trấn, chuẩn bị về