
Cuốn sách đầu tiên mình đọc. Cái đầu tiên thì lúc nào cũng có chỗ riêng nhỉ.
Cuốn sách đầu tiên mình đọc.
Nó mỏng, viết dạng ngụ ngôn, nên với một đứa chưa từng đọc hết cuốn nào thì đó là cánh cửa dễ bước qua nhất. Không có chương nào bắt bạn phải ráng.
Sách của Álex Rovira và Fernando Trías de Bes. Ý chính nằm luôn ngoài bìa bản tiếng Anh: tạo ra điều kiện cho thành công. Tức là chia đôi hai thứ mà tiếng Việt hay gọi chung là "may mắn" — một cái là hên xui, tới rồi đi; cái kia là thứ chỉ mọc lên ở chỗ đã có người dọn đất sẵn.
Giờ đọc lại chắc thấy nó đơn giản. Nhưng cuốn đầu tiên thì lúc nào cũng có chỗ riêng nhỉ.
May mắn thì phải chờ. Còn thứ may mắn kia thì phải dọn chỗ trước cho nó tới.
