Tại sao nên đọc bài này?
Một lý do để mình chịu khó giơ máy lên nhiều hơn một xíu
Gear xịn quyết định điều gì ?
Xem một developer giải thích cảm xúc bằng hình ảnh…

Mình không nhớ chính xác lúc nào mình bắt đầu thích chụp ảnh.
Kiểu nó không có một khoảnh khắc "à há" nào cả. Không có cái máy đầu tiên nào long trọng, cũng chả có ông thầy nào ngồi giảng cho mình về khẩu độ với tốc độ màn trập.
Chỉ là tới một lúc nào đó mình nhận ra: thứ làm mình vui không phải là lúc bấm máy. Mà là lúc… xem lại.
Ảnh không lưu cái mình thấy, nó lưu cái mình đang cảm
Nghe hơi sến nhưng mình nghĩ đúng thật á.
Bạn mở một tấm ảnh cũ ra. Cái bạn nhìn thấy là một cái bàn, mấy ly cà phê uống dở, một vệt nắng hắt xiên qua cửa kính. Ok, ảnh bình thường, chả có gì đặc biệt.
Nhưng cái bạn nhận lại thì khác hẳn: hôm đó trời nóng vkl, thằng bạn kể một chuyện gì đó nhảm nhí, và bạn nhớ ra là mình đã cười rất thật.
Cái đống dữ liệu đó không nằm trong file JPEG đâu nè. Nó nằm trong bạn. Tấm ảnh chỉ là cái key để query nó ra thôi 
Tấm ảnh không phải là kỷ niệm. Nó là cái nút bấm để mở kỷ niệm.
Chụp để khoe và chụp để xem lại
Mình chia ảnh mình chụp làm hai loại. Không phải theo đẹp/xấu, mà theo… mục đích ngầm.
Ảnh để khoe là ảnh chụp cho người khác nhìn. Bố cục phải ổn, màu phải ra, up lên story phải có người thả tim. Chụp xong là xong nhiệm vụ. Ba tháng sau mở lại, bạn thấy nó… đẹp. Hết.
Ảnh để xem lại là ảnh chụp cho chính mình của mấy năm sau. Nó hay bị rung, hay bị ngược sáng, mặt người trong hình nhiều khi còn đang nhai dở. Nhưng mở lại là cả buổi hôm đó ùa về.
Cái buồn cười là hồi đầu mình chụp loại 1 nhiều hơn. Giờ thì gần như chỉ còn loại 2.
Và mấy tấm được thả tim nhiều nhất lại thường không phải mấy tấm mình giữ lâu nhất. Ngộ ha 
Vậy máy nào mới là máy ngon?
Mình chụp bằng đúng hai thứ: một con mirrorless và… cái điện thoại trong túi quần.
Okey, sự thật hơi đau: phần lớn mấy tấm mình mở lại nhiều nhất đều chụp bằng điện thoại. Không phải vì điện thoại ngon hơn, mà vì lúc đó nó là cái duy nhất mình đang cầm.
Con máy xịn có một cái tật rất kỳ - nó đòi bạn phải chuẩn bị. Phải nhớ mang, phải nhớ sạc, phải có tâm thế "hôm nay đi chụp". Mà đời thì méo có báo trước
. Mấy khoảnh khắc đáng chụp nhất toàn rơi vào lúc bạn đang xách bịch trái cây, đang chờ tính tiền, đang ngồi lê la ở quán vỉa hè.
Nó y chang cái máy chạy bộ mua hồi đầu năm - cấu hình đỉnh kao, nằm im trong góc nhà, và cuối cùng thứ làm bạn khoẻ lại là mấy vòng đi bộ loanh quanh khu nhà thôi.
Máy tốt nhất là cái máy đang nằm trong tay bạn lúc chuyện xảy ra.
Mà mình không nói mua máy xịn là phí đâu nha. Cầm máy lên là tự nhiên mình nhìn khác thật — chậm hơn, kỹ hơn, để ý ánh sáng hơn hẳn. Nó dạy mình cách nhìn. Chỉ là đừng để cái việc "phải chụp cho đúng bài" nó giết mất khoảnh khắc.
Kỉ niệm qua từng góc nhìn đơn giản
Mình hay chụp ba thứ: bạn bè với người thân, mấy chuyến đi chơi, và mấy thứ tĩnh tĩnh - cái quán, cái bàn, một vệt nắng.
Nghe thì ba thứ chả liên quan gì nhau. Nhưng thật ra nó chung đúng một điểm: đều là những thứ sẽ đổi.
Bạn bè rồi sẽ bận, sẽ đi xa, sẽ khó rủ đi cà phê hơn
Cái quán quen rồi cũng có ngày sang tay, đổi biển, đóng cửa
Còn vệt nắng đó thì đúng nghĩa là mai đã khác rồi
Đại khái là mình đang backup mọe cái hiện tại lại, vì mình biết chắc là nó sẽ bay màu.
Ảnh cũ nó giống nồi cá kho á. Hôm nấu xong ăn thấy thường thôi. Để qua đêm, hâm lại lần hai mới thấm, mới mặn, mới đúng vị. Mấy tấm ảnh cũng vậy - lúc chụp thấy nhạt, ba năm sau mở ra mới thấy… đậm.
Chụp ảnh dạy mình một thứ mà code không dạy được
Mình đi làm dev cũng sáu năm rồi. Công việc của mình về cơ bản là ngồi xây mấy thứ để nó chạy trong tương lai: viết code cho user tháng sau, viết migration cho data năm sau, viết doc cho thằng maintain sau mình (mà thằng đó cũng là mình, và nó sẽ chửi mình).
Lúc nào cũng hướng về phía trước. Ship xong feature này là đầu đã nghĩ tới feature kế.
Chụp ảnh thì ngược hoàn toàn. Nó là thứ duy nhất trong ngày của mình chạy ngược về phía sau.
Và mình để ý một chuyện: từ hồi chụp nhiều, mình sống chậm lại một xíu. Không phải kiểu thiền định cao siêu gì đâu. Chỉ là khi có thói quen đi tìm cái đáng chụp, bạn buộc phải nhìn kỹ cái đang nằm trước mặt.
Mà nhìn kỹ thì tự nhiên thấy nhiều thứ hơn thật.
Mình không chụp cái mình đang thấy. Mình chụp cái sau này mình sẽ nhớ.
Nhưng đừng chụp quá đà
Ừ thì nãy giờ mình gáy một hồi về chuyện chụp nhiều. Nhưng có một cái bẫy mình thấy khá là… chí mạng: chụp tới mức không còn ở trong khoảnh khắc đó nữa.
Kiểu đi xem một show nhạc mà mất nguyên bài hay để canh góc. Về nhà có 40 tấm, mà không nhớ nổi bài đó nghe như nào. Toang.
Cái này mình cũng chả có công thức gì hay ho đâu. Đại khái là: chụp một hai tấm rồi bỏ máy xuống. Phần còn lại để cho mắt mình lưu.
Tổng kết
Nói dông dài vậy chứ lý do mình thích chụp ảnh gói lại đúng một câu thôi: vì mỗi lần xem lại, nó trả lại cho mình đúng cái cảm xúc lúc đó.
Không phải để ảnh đẹp. Không phải để post. Chỉ là một cách để giữ lại một chút gì đó của mấy ngày đã đi qua.
Mà đây là góc nhìn cực kì phiến diện của một thằng gà mờ về nhiếp ảnh thôi nhé, đừng tin mình quá
. Mình còn chả phân biệt nổi mấy cái preset màu nữa là.
Còn bạn? Tấm ảnh bạn mở lại nhiều nhất là tấm nào, và bạn nhớ gì khi nhìn nó? Comment bên dưới nhé!
